Món ăn quê của người Nam bộ – Phần 2

By | July 27, 2017

Nhúng cọng môn tươi vào nước sôi rồi đem ra, mủ đã gom lại nơi chân cọng môn, ta cắt bỏ phần chót ấy. Nên cương quyết bỏ những đọt non tươi, ăn rất ngứa. Dùng môn chế biến như trên để nấu cháo lươn, rất hài hòa, ăn ngon, với điều kiện là nhớ nêm mặn với mắm kho.
Cuối mùa nắng, đồng ruộng cạn khô, ít cá. Mưa đầu mùa vài đám, cá non xuất hiện, khi cá còn quá nhỏ, ăn nhão, nhưng vẫn ngon nếu biết kỹ thuật. Cá trê, cá lia thia, con nở trong lung vừa đầy nước, xúc đem về, kho lạt, thêm vài lát gừng để xóa tan mùi cỏ dại. Cá trê con còn gọi là cá trê năn (loại cỏ cọng tròn, đất phèn). Lại còn cá rô con, gọi cá cò – cưởng, kho mắm, ăn với đọt rau dừa chỉ, gọi chỉ vì cọng nhỏ so với rau dừa trâu, to hơn. Rau dừa có phao nhỏ, màu trắng, xem khá đẹp, sạch sẽ. Những món ngon như trên, kể còn nhiều, thí dụ như cua đồng xào với mái dầm (loại cỏ lá to, mỗi cọng một lá như cây dầm bơi xuồng) thường mọc nơi bãi bùn, gần bụi dừa nước.
Ngon vì bấy giờ thiếu thức ăn; mùa mưa bắt đầu, buồn bã, chân trời rộng, chưa phủ màu xanh, hoặc khi nước nổi bao la, vài cụm rừng tràm soi bóng, bông điên điển trổ vàng hực. Màu vàng của xứ nắng, ta nhớ đến những đóa hướng dương miền Nam nước Pháp trong tranh của Van Gogh. Không thể nào quên mùa cá linh trên sông Cửu Long hoặc sông Hậu: vớt cá, đem nướng trên vỉ, ăn với đọt cây xộp, hoặc nấu canh chua. Lại còn chuột đồng xào lá lốt, băm nhỏ, ăn với bánh tráng nướng hoặc xoài chua đầu mùa.
Những món gọi là đặc sản ấy lần hồi khó tìm, dành cho kẻ nhàn rỗi thích món lạ để nhớ thời thơ ấu. Vị trí những đặc sản nói trên như cây đàn trưng, đàn đá, những nhạc cụ toàn bằng tre vùng Cao Nguyên. Duyên dáng, độc đáo, nhưng nghe mãi sanh nhàm, làm sao bằng đàn ghi – ta điện, đàn organ, dễ phổ biến, gây tác động nhanh qua những tiếng dạo đàn.
Thú quê thuần vược bén mùi (Kiều). Gọi đặc sản, món ăn đặc biệt nhưng hỡi ôi, lắm khi người địa phương chưa ăn lần nào, ngày nay hỏi lại, chẳng ai biết. Về phong tục ở Nam bộ, đời Gia Long, Trịnh Hoài Đức đã ghi lại “Đất Gia Định nhiều sông suối, cù lao nên 10 người đã có 9 người quen việc chèo thuyền, bơi lội dưới nước, ưa ăn mắm”. Đúng vậy, mắm là cà để dậy men, vị ngọt đậm đà hơn cá tươi, hoặc cá khô. Lại ghi thêm: “Có người trong một bữa ăn, ăn hết hai ống mắm, độ hơn 20 cân để làm trò vui trong khi đố cuộc nhau”.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *